TÌNH XƯA

Tác phẩm Truyện Thơ của Vĩnh Trinh trích trong Tập Thơ Tình Xưa Sắc Tím do NXB Văn Hóa Văn Nghệ cấp phép xuất bản 2016 (VT-TH 38 Trang)

9/5/20247 min read

TÌNH XƯA

Hai mươi năm trước, nơi Đà Lạt

Bồng bềnh sương khói lạc hồn thơ

Mười sáu xuân tròn hoa chớm nở

Đất với trời cũng muốn mở lời yêu...

Thủa ấy em nào để ý nhiều

Khép mình trong thầm lặng đăm chiêu

Ít cười ít nói như chiếc bóng

Lặng lẽ bình minh, nhạt ánh chiều

Rồi...

Một chiều ngắm cảnh ngắm người đi

Bỗng thấy tim em rộn ràng vì

Có bóng hình ai vừa thấp thoáng

Nụ cười tỏa sáng khoảng trời sương...

Anh cũng thầm ôm ấp vấn vương

Đôi mắt ấy, vô tình em bắt gặp

Trong khoảnh khắc trái tim mình thành cặp

Em chợt nhận ra mình kiếp trước đã là đôi...

Chiếc khăn choàng vô tình rớt bên đồi

anh nhặt vội, lấy dịp này bắt chuyện

Không nói nhiều, chỉ nhìn nhau quyến luyến

Kết thúc chuyến đi này, sao mình gặp lại nhau?

...

Cơn mưa chiều Bà Rịa qua mau

Anh xuất hiện, áo trắng màu em thích

Nơi xóm núi hoàng hôn đầy tĩnh mịch

Em biết mỉm cười khi đưa mắt nhìn anh

Chẳng có gì đặc biệt ở nơi anh

Ngoài tia mắt ấm lòng em hiền dịu

Ngoài khóe miệng cười mang bao điều hy vọng

Anh bước ra từ giấc mộng của đời em

Rồi mỗi tuần anh mỗi xuống thăm em

Không hẹn trước nhưng giữ đều đặn lắm

Lần nào cũng một nụ cười tươi thắm

Anh dạy em cười, và im lặng ngắm nhìn em

Khoảng thời gian trôi qua thật dịu êm

Từ cô bé u sầu trong cổ tích

Em bước qua khung trời buồn u tịch

Hòa nhập thế giới đời đầy ắp bóng hình anh

Mẹ sợ mình đánh mất lứa tuổi xanh

Rất nghiêm khắc cấm ngăn em mọi thứ

Anh chỉ mỉm cười khuyên em nên cư xử

Đẹp lòng mẹ hiền và giữ lấy tương lai

"Anh yêu em cô gái tựa sương mai

Nếu muốn bên nhau chỉ cần em chăm học

Và đừng tin ai quá nhiều em nhé!

Ngay cả bản thân mình, anh cũng dám nào tin

Anh dám nào tin những hạnh phúc em tìm

Anh có thể mang cho em hết thảy

Cuộc đời này đâu ai hay biết trước

Lỡ một mai này anh phụ ước tình em...

Lỡ một mai này anh không ở bên em

Em phải nhớ cười thay anh đấy nhé!

Em phải nhớ là luôn luôn mạnh mẽ

Bão táp cuộc đời rồi cũng sẽ bình yên

Anh yêu em, cô gái rất ngoan hiền

Dẫu phải xa em để em tròn đạo hiếu

Nhưng em hỡi lòng anh xin thấu hiểu

Dẫu có lìa đời cũng không hết yêu em..."

"Không anh ơi xin hãy ở bên em

Em hứa sẽ gắng mình chăm chỉ học

Vượt qua hết những nỗi đời lao nhọc

Hẹn ước một ngày như trăng mọc sáng trời đêm"

Anh mỉm cười vén mái tóc suôn mềm

Không hề chạm gương mặt em bầu bĩnh

Không nắm tay, hay có chút gì hợm hĩnh

Trong sáng môi cười, ánh mắt tự tình trao...

Bỗng một ngày nghe ngoài ngõ xôn xao

Tiếng xe máy quen quen, mà lạ lắm

Họ báo hung tin... em như con tàu đắm

Chìm xuống biển đời... mặn... đắng.., nghẹn... lòng đau...

Vụt đến trong đời rồi vụt mất đi nhau

Lần sau cuối cũng không sao thấy mặt

Trên đường đi cõi lòng đau quặn thắt

Nước mắt ướt nhòe, em ngã xuống mặt đường trơn...

Nỗi đau tâm hồn - thể xác, nỗi nào hơn?

Khi cùng lúc em cô đơn đón nhận?

Nước mắt nào không thể rơi vào đất

Chảy ngược vào hồn, bao khuất tất không thông...

Mẹ chăm em, sợ em nghĩ viễn vông

Rồi lại sợ vết thương ngoài không lành hẳn

Trong lúc ấy em thấy sao thật lạnh

Rồi ngất giữa chừng, trong tay mẹ bình yên

Em đi theo anh giữa cơn mộng triền miên

Khi tỉnh giấc, lúc miên man mê sảng

Anh lặng lẽ cầm tay em một thoáng

Nói được một lời rồi tan biến giữa thênh thang...

"Nhớ lời anh" - câu nói vẫn mênh mang

Trong tâm thức còn nguyên chưa từng cạn

Tình yêu ấy vẫn muôn đời trong sáng

Anh vẫn muôn đời sâu lắng ở hồn em

Mỗi cuối tuần em đều đặn thăm anh

Bánh xe quay nhanh như có bao sức mạnh

Chiều gió ngược đi về hơn ba mươi cây số

Hành trang bên mình: cành hoa trắng đơn sơ

Giữa nghĩa trang buồn bóng áo tím bơ vơ

Trời chưa sáng hay hoàng hôn mờ mịt

Con đường vắng hàng cây im thin thít

Có tiếng tự tình tha thiết của tình yêu...

Em đã vì anh, vì lời hứa một buổi chiều

Vì những cơn mưa và vì bao ngày nắng

Vì những yêu thương và vì bông hoa trắng

Đứng dậy, mỉm cười dù đã vắng bóng hình anh...

Cuộc trần gian bao mơ ước vây quanh

Gánh đời vướng trên đôi vai bé nhỏ

Bàn tay không, xây tương lai sáng tỏ

Quyết với lòng không từ bỏ những ước mờ

Đường em đi bao người đón kẻ chờ

Những năm tháng ơ hờ không để dạ

Sau bốn năm tang em như thành người lạ

Luôn giữ nụ cười anh tỏa sáng ở vành môi

Đường trần gian hai mươi năm đã dần trôi

Niềm hạnh phúc hay đơn côi em đã trải

Mưa hay nắng giữa cõi này mê mải

Em vẫn yêu đời vì hoa trái anh gieo

Cảm ơn anh, tình yêu đã mang theo

Bao ký ức trong veo như ngọc sáng

Đêm hôm nay trăng tròn như tỏa rạng

Lời hẹn ước năm nào ngày tháng vẫn bên em

Nhớ lời anh - giữ mãi nụ cười quen

Dù có lúc đau buồn em quên hết

Dù có lúc tranh đấu và mỏi mệt

Nhắm mắt - lại hiện về một vệt sáng của niềm tin.

VT - TH