CÁI DÁNG XƯA

Tác phẩm truyện ngắn của Quang Nguyễn

9/4/202423 min read

Thằng Tân đứng ngẩn người trước sân nhìn theo con Diệu vừa mới đi ngang qua. Đôi mắt cứ mãi dõi theo dù nhỏ đã khuất sau một hàng rào có cây hoàng yến và dây leo phủ kín.

Nó bồi hồi nhớ lại cái tuổi thần tiên cùng nhau đi học. Con nhỏ hai bím tóc ngắn, nhịp bước chân nhanh nhẹn, thường bỏ nó phía sau lưng cả một đoạn đường dài. Cái dáng ấy quá quen thuộc! Rất thân thuộc. Tuy lớn lên có thay đổi về ngoại hình và cả luôn khuôn mặt. Nhưng với cái tướng đi vội vàng thì nó luôn chậm rãi trong trí nhớ của thằng Tân từ đó cho tới tận ngày nay. Gợi cho nhớ lại cái thuở chưa biết gì cứ hồn nhiên gọi nhau mày tao - mi tớ, dù biết nó lớn hơn con nhỏ đến đúng ba tuổi đời. Còn một điều khiến thằng Tân nhớ nhất: con nhỏ rất yêu màu tím từ bé cho đến lớn.

Ngày ấy trong chiếc cặp luôn có một cây bút máy kèm với một lọ mực tím lịm. Khi bơm đầy ngòi mà sơ ý thì mực lem đầy tay và dính cả trong chiếc áo dài trắng tinh. Nhiều khi đến nhà thằng Tân nhờ chỉ cho một số bài tập. Trang vở con nhỏ chỉ duy nhất một màu mực tím mà chẳng bao giờ có loại màu khác, dù có rất nhiều bút bi không riêng gì cây bút máy. Nhớ cái thuở còn học cấp hai! Mỗi lần đi ngang qua cái căn nhà có hàng rào bông tím nhạt. Nó đều ngắt một cánh hoa nâng niu trong đôi bàn tay bé nhỏ trắng nõn, rồi e ấp cài lên mái tóc trong niềm vui hân hoan. Đôi mắt chớp chớp, bờ môi cười hí hửng trong niềm vui sướng rộn ràng! Đến giờ tan trường ra về cũng vậy. Như một thói quen của một cô bé, chỉ mới có mười mấy tuổi đầu mà đã mơ mộng ngập tràn lên ý thơ, nhuốm đầy sắc màu từ một tâm hồn trinh nguyên tươi sáng quá trong trẻo. Chỉ khi nào tới cổng hàng rào thằng Tân mới có cơ hội đuổi theo kịp, giá như không có giàn hoa tím thì chắc chắn còn đi sau lưng con nhỏ dài dài. Muốn trò chuyện thì phải đi thật nhanh, có khi chạy theo muốn hụt hơi mới ngang bằng được với con nhỏ. Cũng do cái tật chậm chạp như rùa bò...

- Mày làm gì mà đi nhanh vậy Diệu, lúc nào cũng bỏ tao ở tít đằng sau. Mày đang suy nghĩ cái gì trong đầu đó?

- Ai biểu mày đi chậm chi.

- Nếu không giàn hoa tím này để mày đứng lại, chắc tao không có dịp mà đứng đây để nói chuyện được cùng với mày đâu.

- Nói cái gì bây giờ? Tao và mày nói với nhau mỗi ngày đó thôi. Cũng chẳng biết vì sao tao lại có thể đi nhanh đến vậy, cứ thả hồn vu vơ đây đó, rồi tự đi nhanh mà hoàn toàn không để ý.

- Thì đi chung để nói chuyện cho vui, quên cái mỏi giò, vả lại có bạn cũng đỡ buồn. Mày hái mấy cái bông này chi thấy ngày nào cũng hái hết vậy nè?.

- Tao hái để ép vào trang vở.

- Sao mày không ép cái lá thuộc bài giống y chang tao và một số người.

- Mày biết ở đâu có lá thuộc bài hả Tửng.

- Có thứ gì trên đời này mà che mắt được tao. Nhất là những nơi liên quan đến cây trái.

- Vậy dẫn tao đi hái với! Xa không?.

- Gần lắm, trên đường mình về luôn, để tao dẫn đi, mà mày đi chậm chậm thôi nha.

Con nhỏ không quên cầm cánh hoa tím cài lên tóc rồi đi cùng thằng Tân bước trên lối nhỏ như mọi ngày. Nó khều vai con nhỏ chỉ tay vào trong sân nhà của chị Út Nhỏ.

- Ở trong đó, mày đứng đây đi, để tao vào xin vài lá rồi trở ra.

- Nhà chị Út Nhỏ có trồng cây thuộc bài sao, vậy mà đi ngang thường ngày tao không biết gì hết trơn đó Tửng.

- Ở sau vườn cây cảnh có trồng cây này. Mày cứ mơ mộng thẫn thờ ở đâu đâu, đi thì y như chạy nợ lấy gì để ý mà biết. Vả lại! Mày có ra phía sau nhà chị Út Nhỏ bao giờ mà thấy.

- Thế sao mày lại biết?. Mà thôi vào xin đi, nhớ hái nhiều nhiều đó nha.

- Do lúc trước tao lẻn vô hái trộm mận rồi thấy. Mà mày xin nhiều để làm gì?.

- Trời ơi! Người ta đồn mày là thằng chúa hái trộm mà nào giờ tao đâu có tin. Không chừng cây xoài trước nhà tao mày hái chứ không ai hết. Xin nhiều vì tao có nhiều cuốn tập lẫn sách, nên cần nhiều để ép vào.

- Thôi hai nhánh là đủ rồi.

- Cũng được.

- Rồi, mày đứng đây chờ tao ra nghen.

- Thằng Tân trở ra với hai nhánh lá thuộc bài trên tay cùng với sự vỗ tay vui mừng khen ngợi của con nhỏ. Nó vội vàng lấy cuốn nhật ký dày đặc, lật ra ép vào trang giữa miệng cười tươi như hoa. Nó ngắt lại một nhánh rồi đưa cho thằng Tân.

- Nè! Mày cũng ép vào cuốn tập luôn đi. Tao nghe nói suốt ngày mày không thuộc bài hay bị thầy cô phạt đứng trước lớp.

- Đó là tao đứng gác lớp chứ phạt phiết gì. Ừ đúng rồi, tao cũng có cuốn nhật ký, nhưng chỉ có vài dòng tự bạch của các bạn học cùng. Tao đưa cho mày! Tối mày về viết tự bạch vào đây, mai đi học trả lại cho tao nghen.

- Mày lớp lớn, còn tao lớp nhỏ, tao viết vào đó để làm gì.

- Thì viết vào cho có nhiều trang vậy mà.

- Ừ thôi đưa đây! Sẵn đó tao bỏ nhánh thuộc bài vào cho mày luôn.

- Được đó, thôi mình về, chiều lắm rồi.

Nhà của con nhỏ ở cuối xóm, còn nhà thằng Tân ở ngay giữa. Cứ mỗi lần con nhỏ đi học ngang qua! Nó hay đứng dưới cây bông giấy trước ngõ kêu thằng Tân vô thay đồ đi học cho kịp giờ. Nó như chiếc đồng hồ báo thức. Nhờ có vậy mà thằng Tân yên tâm mải mê chơi chẳng màng gì tới giờ giấc. Luôn luôn được con bé kêu réo thật đúng với thời gian đến trường. Ngày nào mà thằng Tân thay đồ chậm đều bị con nhỏ chửi te tua vì cái tính chậm chạp quá lề mề. Mới có bây lớn mà bày đặt chải chuốt rồi ngắm nghía trong gương lâu lắc lâu lơ, lại còn xịt nước hoa nước hương điệu đà y như con gái mới lớn. Con nhỏ nhìn mà chỉ biết lắc đầu rồi đứng ngồi không yên cứ nôn nao vì sợ bị trễ giờ.

Nhiều lúc con nhỏ bị bệnh nghỉ học một ngày. Thằng Tân ỷ lại rồi chơi quá lố giờ, nhìn ngó chưa thấy bóng dáng của con nhỏ đứng trước hàng rào kêu gọi như thường ngày. Nó mới vội vã ba chân bốn cẳng ráo riết mà chạy đến trường. Đến nơi mồ hôi ướt đẫm, cái áo trắng vài chiếc nút còn chưa gài hết, đầu tóc rối xù không gọn gàng theo kiểu chải bảy ba như thường lệ. Nó bặm môi nghiến răng mà rủa thầm con nhỏ, đổ lỗi sắp trễ giờ là do chính nó gây ra vì nghỉ học mà chẳng chịu báo trước cho biết.

Rồi tới thời gian học cấp ba ở huyện, thằng Tân bắt đầu mến nhỏ Diệu từ đây. Năm ấy thằng Tân học lớp mười hai rồi nghỉ nửa chừng. Con Diệu học lớp mười, tiếp tục đi trên chiếc xe đạp từ xã đến huyện, rồi từ huyện trở về. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi hết ngày hết tháng. Cứ chiều chiều thằng Tân thường đứng bên hàng rào đợi con nhỏ đi học về ngang, chỉ đơn giản là nhận được cái nụ cười của con nhỏ mỗi lần đạp xe qua. Nụ cười và cái dáng mỏng manh như lá cỏ trong tà áo dài đã nhuộm trắng hồn thằng Tân từ dạo đó. Thanh xuân ấy tràn lên những màu nắng từ ánh mắt hồn nhiên của con nhỏ như một bình minh hiện lên những tia nắng đầu ngày. Mái tóc bay bay đang ngỏ cùng với gió, nụ cười tựa ánh chiều đang trải xuống trong tâm hồn thằng Tân! Thật ấm nồng rung cảm. Mới ngày nào cô bé ngày xưa tóc còn thắt bím nhảy dây rồi cò cò. Thế mà bây giờ đã ra dáng con gái càng nhìn càng say sưa, vậy là thằng Tân yêu lúc nào cũng chẳng hay. Thấy con nhỏ có tâm hồn mơ mộng văn chương lai láng. Thằng Tân cũng bắt chước học người ta làm thơ để tỏ tình! Nó viết vào nhật ký chật kín cả một cuốn mà chả có bài nào đọc cho ra hồn ra vía.

Một chiều thằng Tân đứng dưới cây hoa giấy thập thò đưa mắt nhìn ra đầu ngõ. Thấy con nhỏ tung tăng trên chiếc xe đạp đi học về, vừa đạp vừa hát nghêu ngao trên lối nhỏ có lá me bay. Cái giỏ xe đựng đầy hoa lục bình tím, thằng Tân vội vàng cầm cuốn nhật ký và cây bút bi, nó ngó mắt lên trời như đang suy nghĩ gì đó nhằm tìm cảm hứng để viết như một nhà thơ thứ thiệt. Con nhỏ vừa tới thấy lạ lùng dừng xe lại hỏi thăm:

- Ủa Tửng! Bộ tính đi học lại hay sao mà cầm tập với bút vậy?.

- Cái gì mà Tửng! Tao lớn rồi nghen mày.

- Nào giờ tao vẫn gọi mày là thế mà.

- Hồi đó còn nhỏ gọi được! Chứ bây giờ tao đã lớn chừng này rồi, gọi vậy người ta nghe cười chết.

- Nhưng mày dự tính đi học lại hay sao vậy Tửng?.

- Đó...đó...lại gọi Tửng nữa… mày kêu tên thật của tao bộ không được hay sao? Kêu tên thật đi rồi tao mới trả lời.

- Tửng thì nói đại là Tửng đi, có ai cười đâu mà sợ. Nơi này chỉ có hai đứa mà! Ừ thì...Tân…Rồi trả lời đi.

- Báo cho mày một tin, tao sắp trở thành nhà thơ.

- Cái gì… mày mà cũng thành nhà thơ! Tao có nghe lầm không ta?.

- Chứ sao. Tao đang viết để chuẩn bị in thành một tập thơ riêng luôn đó.

- Thật vậy luôn hả. Mà mày viết thơ từ khi nào, sao tao hoàn toàn không biết?

- Mày thì làm sao mà biết được. Tao viết từ lúc bắt đầu yêu cái con nhỏ kia. Sao! Giờ mày có muốn đọc không? Tao cho mượn.

- Ủa! Mày có bạn gái luôn rồi hả. Ừ cho mượn đi, tao thích đọc thơ lắm! Mà có bài nào viết về màu tím không?.

- Có đầy hết! Tao với mày cùng yêu màu tím, nên thơ tao cũng phải có màu tím trong đó là chuyện tất nhiên.

- Xạo quá. Mày mà yêu màu tím cái nỗi gì. Hồi đó đi học tao hái hoa tím mày cứ la! Còn nói khùng, cái màu ấy xấu xí lại buồn hiu thì có cái gì hay mà ngắm suốt. Bây giờ mày lại nói mày yêu màu tím! Sao khó tin quá à.

- Thiệt mà, tao yêu nhưng tao để trong bụng chứ không lộ ra ngoài như mày.

- Thế mày có biết màu tím tượng trưng cho điều gì không?.

- Sao lại không, màu tím tượng trưng cho tình yêu, cho người con gái.

- Tào lao...Không biết thì đừng nói, chứng tỏ mày không hề thích màu tím.

- Chứ theo mày màu tím mang ý nghĩa gì?.

- Màu tím là màu thủy chung, mơ mộng.

- Đúng rồi đó. Tao biết mà tại thử mày thôi, coi mày có biết chính xác hay không.

- Xạo…thôi nói nhiều quá! Cho tao mượn cuốn nhật ký thơ của mày đi, tối về đọc.

- Đây, thơ tình chính hiệu dành tặng cho con nhỏ tao đang yêu thầm. Một mối tình đơn phương.

- Ừ cảm ơn! Thôi tao về nha Tửng.

- Lại nữa...Tân chứ Tửng gì mày?.

Con nhỏ vui mừng đưa tay cầm cuốn nhật ký của thằng Tân vừa mới trao. Nó cười rồi đạp xe đi khuất bên hàng rào râm bụt sau một cua quẹo cuối ngõ. Thằng Tân vui quá đành vỗ tay, khen chính mình vì kế hoạch sắp xếp của nó quá thành công, suôn sẻ. Rồi đây con nhỏ sẽ đọc được những lời ngỏ từ sâu thăm thẳm bên trong đáy lòng mà chưa bao giờ nó dám thổ lộ khi gặp nhau đối diện. Đã bao nhiêu lần định nói nhưng nhìn vào mắt của con nhỏ thì ấp a ấp úng như thằng bị cà lăm lâu năm! Rồi tim cứ đập thình thịch, lòng dạ bồi hồi như ai cầm cây dùi gõ từng hồi trống vang dội! Chẳng dám nói dù chỉ là ba từ ngắn gọn “anh thương em”

Chắc chắn con nhỏ sẽ bị rung động vì những bài thơ tình chan chứa sâu sắc lẫn cảm động thiết tha. Lời thơ ấy sẽ ngấm vào ngõ hồn tràn xuống tâm can gợi nhớ đến người viết miên man. Nghĩ thế nó cười rồi tự lấy một tay che mặt trong sự mắc cỡ quá đỗi của chính mình.

Đêm đó thằng Tân không sao ngủ được. Nó nghĩ đến những bài thơ tình trong cuốn nhật ký! Rồi đôi mắt rưng rưng của con nhỏ khi đọc, những câu nói đầy khen ngợi như: “thơ hay quá vậy trời! Nội dung sao giống hai đứa mình hồi đó quá! Tân ơi! Diệu cũng rất mến Tân”. Nghĩ tới, nó trùm mền kín bít rồi cười khoái chí một mình, như sắp trúng mánh một cái gì đó, đã đợi chờ khao khát mòn mỏi mãi từ lâu! Nay mới chính thức có được và sở hữu trong tay.

Chiều đó, cứ chắp tay sau lưng đi tới đi lui trong cái sân nhà. Nó đoán trước cái của câu của con nhỏ sẽ hỏi, và giờ nó đang tìm câu trả lời cho thỏa đáng, thật hay, thật lãng mạn, để tránh tình trạng lúc đối diện với con bé run quá rồi bị vấp, câu từ chẳng mạch lạc, hoặc nói lạc chủ ý với những gì đã soạn sẵn chiều nay. Để tăng thêm phần long trọng và ấn tượng. Nó lẻn vào vườn rau nhà hàng xóm hái một mớ bông đậu biếc. Dù bị chủ nhà bắt gặp rồi mắng cho một trận nhưng nó vẫn vui cười vì sắp được lòng của con nhỏ. Giờ có bắt trói lại đánh cho một trận bầm giập thì nó cũng chịu chứ nói chi là la với mắng.

Thấy thấp thoáng chiếc xe đạp của con nhỏ sắp tới. Nó hồi hộp nhịp tim đập rất nhanh! Vẫn như hôm qua, nó bước tới hàng rào rồi ngó mắt lên trời, cầm cuốn tập đã lật sẵn, bỏ tất cả bông đậu biếc lên đó rồi giả vờ suy nghĩ thả hồn theo gió theo mây. Làm ngơ như chẳng biết sự xuất hiện của con nhỏ. Nó tự vỗ vào đùi cái đét, nói lẩm bẩm rồi cười ha hả “tới rồi, tới rồi, chuẩn bị dính kèo thơm” rồi im lặng tập trung cao độ với gương mặt quá đỗi nghiêm túc. Con nhỏ dừng xe lại, vẫn như nụ cười của ngày hôm qua. Nó mở cái cập lấy cuốn nhật ký ra.

- Nè, trả lại cho mày.

- Sao? Mày thấy thế nào?...đã đọc hết chưa?.

- Rồi, hết cả cuốn luôn.

- Mày thấy sao? Có cảm nhận có nét gì đó giống như mình hồi đi học cấp hai không?.

- Tao nói thật nha Tửng…

- Ừ, mày nói đi! Tao đang chờ nghe.

- Mà mày có muốn nghe thật không?.

- Rất muốn… rất muốn…Tao đang đợi chờ câu nói của mày đã từ lâu lắm rồi.

- Vậy tao nói nha…

Ừ nói đi… ý mà chưa! khoan đã… để tao nhắm mắt lại nghe cho nó du dương êm ái! Rồi...nói đi.

Thằng Tân nhắm mắt lại, tay vịn ngực, thấy rất rõ nhịp tim đập rất nhanh. Cảm xúc dâng trào, trộn lẫn sự hồi hộp chút xao xuyến đầu tiên.

- Mày đừng có viết thơ nữa Tửng ơi.

- Ủa! Sao vậy?. - Thằng Tân ngơ ngác chẳng hiểu gì.

- Vì thơ văn của đất nước mình đang đẹp, rất muôn màu, từ ngữ lắm phong phú có tính thẩm mỹ cao. Vì thế mày đừng có phá để nó mất đi nét đẹp vốn có.

- Vậy là sao? Tao không hiểu gì hết.

- Thơ của mày nó dở lắm.

Cái gì! Tao thấy đọc cũng phiêu mà.

- Trời ơi... Phiêu hả? Cái gì mà “mỗi khi em đi ngang qua nhà anh, anh nhìn em muốn lòi mắt ra. Rồi còn cái gì… trông con chó đi, anh cứ nhớ cái dáng em. Rồi còn! Mỗi khi buồn anh lại ôm con chó mà nhớ em da diết”. Trời ơi... mày làm thơ gì mà ngộ đời vậy Tửng?

- Thì đó là sự thật. Không ấy, để tao viết bài khác cho mày đọc nha.

- Thôi! Được rồi nhà thơ Tửng. Một lần là tởn tới già không dám đọc lần thứ hai đâu. Đừng có viết thơ nữa.

- Nhưng... cái bài “anh yêu em” mày có đọc chưa?.

- Rồi.

- Vậy mày có hiểu ý nói gì không?.

- Trời Phật cũng không hiểu chứ đừng nói đến người phàm như tao. Thôi về đây. Ở đâu có bông đậu biếc đẹp vậy, cho tao nha?.

- Ừ cho mày đó! Mà đọc không hiểu gì hết trơn hết trọi sao Diệu?

- Tao nói rồi, có thần tiên giáng thế cũng không hiểu nổi đâu. Thôi chào nhà thơ Tửng, tao về đây.

Thằng Tân đứng tần ngần nhìn theo con nhỏ, rồi nhìn lại cuốn nhật ký mình đang cầm mà cái mặt buồn so. Mọi kế hoạch dựng ra cứ tưởng sẽ thành công trong êm đềm suôn sẻ, hóa ra lại thất vọng tới ê chề thảm bại.

Những năm sau thằng Tân rời quê hương đi làm ở xa. Có dịp nó trở về thăm nhà được gia đình báo tin con Diệu bây giờ đã làm kế toán cho một trường tiểu học, hai ngày nữa là tới đám cưới. Chồng của nó là một sĩ quan trong đồn biên phòng ở xã.

Thằng Tân cầm lấy cái thiệp hồng mà thấy lòng mình buồn rười rượi. Cái buồn ấy chỉ thoáng qua và đi rất nhẹ nhàng, nhưng nó lặp lại rất nhiều lần trong ký ức, luôn khơi dậy một bóng dáng thân quen. Nơi nó đang nhìn ra là một khung trời tuổi mộng thần tiên của hai đứa hồi đó! Cảnh vật trước mắt, giờ cứ hiện lại trong trí nhớ cái ngày ấy mãi không thôi.

Ngày đám cưới của con Diệu thằng Tân có đến tham dự. Con nhỏ vẫn yêu màu tím y chang thuở ban đầu. Nó mặc trên người chiếc áo cô dâu màu tím hoa cà quá lộng lẫy kiêu sa, nụ cười chào đón quan khách như đưa thằng Tân trở về cái thời đi học của chuỗi ngày vắng xa. Có chút hồn nhiên trong sáng đầy thơ ngây. Chắc chắn một điều, trong một cái đám cưới đông đúc người hiện diện, nhưng con nhỏ không hề hay biết! Vẫn có một người đang âm thầm buồn man mác. Hồi tưởng lại kỷ niệm xa lắc hồi ấu thơ của hai bạn trẻ dấu chân in nát những ngõ đường! Tung tăng đi tới trường trong đôi tà áo trắng. Nó gục mặt cho sự luyến tiếc không nguôi ngoai.

Dù con nhỏ có nhìn xuống thấy thằng Tân của ngày nào đi chăng nữa, cũng chẳng chút cảm xúc. Nhưng ngược lại, đôi mắt thằng Tân nhìn con nhỏ đang vui cười, mà lòng buồn vời vợi. Giống như ngày ấy con nhỏ đi học đạp xe ngang qua nhà, rồi nhìn thằng Tân nở nụ cười trong cái nắng chiều vàng hoe nhuộm ánh làn tóc, nụ cười ấy không khác gì so với bây giờ. Nụ cười mà thằng Tân đã hái trộm rồi giấu kín vào những giấc mơ hoang.

Đôi khi thằng Tân xem lại cuốn nhật ký của mình thuở còn đi học. Thấy dòng tự bạch của con nhỏ với nét chữ mực tím, đã phai theo tháng ngày. Cái nhánh lá thuộc bài cũng khô róc, chỉ còn là cái xác vụn nằm im lìm trên trang giấy vô tri. Nó cười cho một khoảng thời gian mà tâm hồn đầy ắp niềm mơ mộng. Như cánh chim phiêu du bay tít hướng trời xa. Như trang vở trắng tinh e ấp bài thơ đầu mỗi khi trao nhau cuốn nhật ký về nhà đọc. Mỗi mùa hè run rẩy trong niềm nhớ! Nhặt tiếng ve để thay cho tiếng ngỏ trong những lá thư chưa một lần dám gửi. Đó là một khoảng lặng rất êm ái phiêu bồng. Cũng là màu thời gian đẹp nhất của tuổi học trò đã tô lên hoài niệm.

Cho tới bây giờ những lúc thằng Tân nghỉ phép về thăm nhà. Cứ mỗi lần con nhỏ bồng con đi ngang qua! Nó nhìn thằng Tân bên hàng rào, nở nụ cười rồi bước đi vội vã. Nụ cười và cái dáng mong manh ấy đã kéo thằng Tân trở về những tháng ngày xa ấy! Thật xao xuyến nhớ nhung.

Con nhỏ đã đi khuất, thằng Tân nhìn theo rồi lẩm bẩm một mình. “Em là khung trời thơ ấu quá êm dịu của tôi. Em đã dạy tôi biết mơ mộng mở ra một cánh cửa tâm hồn. Em học giỏi! Em hiểu nhiều lắm - nhưng có một điều em chẳng biết: thuở ấy tôi yêu ai”? Một thuở dại khờ đầy hồn nhiên trong sáng. In lên những gam màu trông rất sặc sỡ tươi tắn bóng mát quãng thời gian. Tuy lớn lên có thay đổi xác tướng lớn dần theo năm tháng, nhưng cái hồn vẫn luôn còn ở lại. Ôi! Ngày xưa đây rồi! Những rung cảm trỗi dậy mỗi khi đi qua nhau, gặp mặt rồi cười chào. Những lần như thế có nỗi buồn rười rượi thoáng lên trong tâm tư. Như chiếc đang rơi, gặp gió tới mang xa khuất ngõ chiều chơi vơi.

Con Diệu mặc chiếc áo sơ mi tím bồng con vừa ngang qua. Cái bước chân nhanh nhẹn của nó mất sau một cua quẹo ở cuối ngõ hàng ba. Đôi mắt thằng Tân dõi theo tới mất dạng mới thôi. Tiếc là chẳng còn cái giàn hoa tím nào ở đây như thuở ấy! Nếu có chắc chắn con nhỏ sẽ ghé lại, ở lâu thêm chút nữa. Thằng Tân ngậm ngùi đưa tay vịn hàng rào chống cằm mà nhìn theo. Giống hệt cái thuở chờ con nhỏ đi học về đưa cuốn nhật ký với mấy bài thơ tình. Nó cười rồi chép miệng thì thầm “ôi cái dáng ngày xưa ấy”. “Em đi nhanh thật! Nhưng đến tận giờ này cứ chậm rãi trong tôi”.

Truyện ngắn của Quang Nguyễn